Trang

Thứ Năm, 17 tháng 5, 2012

Đánh mất tất cả vì quá yêu anh


XMen360
 - Tôi lao vào yêu anh, dâng hiến cho anh tất cả mà quên cả cổng trường đại học trước mắt.

Quen nhau được sáu năm, đó không phải là quãng thời gian quá dài nhưng cũng không phải là ngắn đối với hai người yêu nhau mà bị gia đình ngăn cấm như chúng tôi. Tưởng chừng như sau bao nhiêu khó khăn, chông  gai như vậy thì hai đứa sẽ không bao giờ phải xa nhau nữa... vậy mà anh đã vội vàng bỏ tôi ra đi chẳng một chút luyến tiếc, nhớ thương.

Làm sao mà tha thứ?


XMen360
 - Liệu có thể tin được một người đàn ông như thế hay không?

Tội nghiệp ba lắm mẹ à. Mẹ tha thứ cho ba đi”- bé Hương lại nằn nì. Tôi nhìn con lắc đầu: “Để làm gì hả con?”. “Để gia đình mình lại vui vẻ như trước”- con bé rơm rớm nước mắt. Tôi ôm con vào lòng, không biết nói sao để nó hiểu, bát nước đổ đi rồi thì làm sao hốt lại được? Hưng đã gây ra cho tôi một vết thương quá sâu, quá nặng, đến giờ tôi vẫn chưa gượng dậy được thì làm sao mà tha thứ?

Yêu em rồi sao nữa?


XMen360
 - Cô ấy đang yêu bạn điên cuồng nên mới ráo riết tra hỏi "Anh có yêu em không?".

"Anh có yêu em không?" – Tôi vừa hỏi người yêu mình câu này sáng nay, cả tối hôm qua trước khi đi ngủ, à, cả ngày hôm trước lúc chúng tôi cãi nhau chí chóe, và cả trước trước nữa cơ! Trong số những câu trả lời “có” chăm chỉ, đã bao lần anh ấy căng thẳng. Chỉ biết rằng câu trả lời ấy rất hiệu quả trong việc làm “xẹp” những cơn giận dữ kinh khủng nhất của tôi dành cho chàng.

Trái tim tôi luôn hướng về em


XMen360 - Từ khi có em, tôi đã thế nào là yêu một người, nhớ nhung một ngườ

Có lẽ trong cuộc đời mỗi con người đều có một mối tình đầu thật đẹp, đa số mối tình đầu là tình dang dở, không biết có phải do câu nói “tình chỉ đẹp khi còn dang dở”. Trái tim bạn đã dàng trọn cho một người nhưng người đó lại không. Sao tôi cứ trông hoài một tình yêu vô vọng, em đã mãi rời xa tôi mà tôi vẫn lưu luyến một điều gì ở em vậy? Em đã nói chúng ta là bạn của nhau sẽ tốt hơn. Câu nói rất đỗi giản dị nhưng nó lại như một con dao khứa nát trái tim tôi. Chẳng lẽ tình yêu của tôi dành cho em bấy lâu nay mà chỉ nhận được hai tiếng “tình bạn” thôi sao. Tôi thấy mình như chiếc gương tan vỡ thành từng mảnh, nếu không có em ở đó chắc tôi đã ngã quỵ xuống rồi chứ không thể cố đứng vững được nữa. Tôi cố đứng ở nơi đó, chờ em đi thật xa, thật xa để rơi những giọt nước mắt. Bởi vì tôi không muốn trong mắt em tôi lại là một con người yếu đuối đến vậy phải không em.

Gửi người phụ tình!


XMen360
 - Em phải sống làm sao để nguôi ngoai nỗi đau muôn kiếp này.

Ngày đầu tiên em gặp anh là ngày 10/3/2009, sinh nhật của anh 16/3... Em vẫn chưa dám nhìn rõ vào khuôn mặt anh nữa, vậy mà thấm thoát đã 3 năm, 3 năm ư… nó là cả cuộc đời của em nhưng với anh nó chỉ là quá khứ bị anh lãng quên. Em từng nghĩ có khi nào vô tình chạm mặt, biết đâu anh đã không còn nhìn ra em nữa rồi. Thời gian ơi...

Chàng trai yêu em


XMen360
 - Em là một cô gái xinh đẹp, đẹp theo những góc riêng. Không nhiều người phát hiện ra vẻ đẹp ấy của em.

chàng trai yêu em

'Hãy để em cưa chị một lần nữa nhé, chị yêu!'


XMen360
 - Sau khi đọc nhiều bài tâm sự của nhiều bạn "phi công trẻ trót lái máy bay bà già", tôi cũng cảm thấy tự hào được làm một phi công. Chỉ có điều con đường tình yêu của tôi không trải đầy hoa hồng như các bạn, vì tôi chỉ yêu đơn phương mà thôi…
hãy để em cưa chị một lần nữa nhé

Cảm ơn 'cậu nhóc' của tôi


XMen360
 - Tôi và “cậu nhóc” ấy nói chuyện, gặp gỡ và quen nhau theo đúng kiểu của con nít. Chỉ hơn 2 tuổi thôi nhưng cũng để người ngoài nhìn vào và nói: “Phải xưng hô chị em cho phải phép phải tắc chứ...”.
cám ơn cậu nhóc của tôi

Bao nhiêu cho đủ yêu thương?


XMen360
 - Vì chưa từng nói "yêu em". Vì như thế em sẽ chẳng có lý do gì để đau khổ…

Thà anh đừng nói gì để em tự an ủi rằng, anh vẫn đang nhớ đến em, quan tâm đến em chỉ là theo một cách nào đó không giống những chàng trai khác, chỉ là anh quá bận rộn với công việc của mình điều đó em có thể chấp nhận được mà, chỉ là anh muốn làm em vỡ oà trong niềm vui với những bất ngờ của anh, không phải là anh không quan tâm, không phải là anh không lo lắng, không phải là anh lạnh lùng với em đâu?
Nhưng khi tất cả mọi thứ đến, khi anh uể oải với những tin nhắn chẳng đầu chẳng cuối gửi đến em, khi em nhận ra rằng, em đã hi vọng biết bao nhiêu để rồi hụt hẫng bấy nhiêu, để em nhận ra với anh, em chẳng là gì cả, để em biết mình chỉ là một con bé phiền toái giỏi làm  người khác thấy khó chịu, chỉ là một con bé suốt ngày giận dỗi làm anh mệt mỏi mà thôi…